TỰ SỰ VỀ CHA



Tôi thấy là mọi người làm phim, bài hát thường làm về mẹ nhưng ít ai làm về cha.

Mọi người thấy là đa số ở Việt Nam của chúng ta, mấy người cha ấy, ít có được hiểu lắm, không có nói nhiều. Mà mỗi lần nói ra rất là thô lỗi, rất là cọc cằn.

Và hầu như, tôi hỏi là trong các bạn có bao nhiêu người là có thể nói chuyện được với cha của mình? Rất ít có phải không?

Chúng ta không thể giao tiếp được với bố của mình! Vì sao nhở???

Nó có một cái khoảng cách vô hình giữa những người đàn ông với nhau. Với lại có khoảng cách giữa hai thế hệ. Với lại có thêm một khoảng cách nữa giữa 2 luồng tư duy mới cũ.
Và nó có thêm một cái luồng khoảng cách nữa giữa sự gia trưởng của thời đó và cái sự hiện đại của bây giờ, cởi mở và công bằng.

Vậy thì chúng ta luôn luôn trách bố của mình là rất thô lỗ, rất cọc cằn và rất là hung giữ. Chúng ta quên mất những điều mà họ đã làm cho mình tại vì những người đàn ông làm không bao giờ nói, âm thầm.

Nhưng buồn cười là cái họ làm cho mình không được thấy, mà chúng ta toàn thấy những cái khủng khiếp nhất khi họ quát mắng mình, thậm chí rất là vô lý.

Chúng ta thường nói với bố mình những cái điều không ổn khi mà họ làm với chúng ta những cái điều không ổn.

Nhưng mà ít có ai hiểu được rằng là nếu như bạn ngồi xuống bạn suy nghĩ, bạn bao dung hơn một chút, vị tha hơn một chút. Bạn hãy suy nghĩ là nếu như bạn không may mắn như bạn bây giờ: được đi nước ngoài, được lên Youtube, được lên Fb đây đó để tìm hiểu thông tin, được tiếp cận với thế giới hiện đại mà bạn không may mắn được nhận cái hệ giáo dục nơi mà bố bạn đã được giáo dục từ nhỏ tới lớn, bạn sinh ra trong cái gia đình đó, với cái cách giáo dục đó. Bạn sẽ lịch sự thế nào???

Chúng ta quên mất sự thông cảm cho họ bởi vì họ không được giáo dục như chúng ta. Nên chúng ta thiếu sự đồng cảm mỗi khi họ quát mắng chúng ta vô lý.
Rồi tôi tin chắc là càng về sau các bạn sẽ thấy là mình thương bố mình hơn mà chẳng hiểu vì sao cả. Chỉ vì…HỌ GIÀ RỒI!!!

Một ngày nào đó nếu ánh dương sẽ không còn, loài người chìm trong đêm giá băng.

Và cũng một ngày nào đó bạn thấy bố mình già đi, tự dưng ông ấy yếu đi. Lúc đó bạn mới tự dưng thấy thương bố mình. Tại vì lúc đó họ không thể quát, không thể mắng được mình được nữa. Họ không còn hơi sức đâu họ quát nữa. Lúc đó mình mới bắt đầu thương họ...

ĐỪNG ĐỂ QUÁ MUỘN TÔI VÀ CÁC BẠN NHÉ!!!


Nguyễn Văn Đôn 

Đăng nhận xét

0 Nhận xét